Topa


Tiếng súng giữa đêm trong phòng 401.

 .

Tôi đang vui vì khi chiều tôi nhận được email của một người bạn là phái nữ từ Việt Nam gửi qua thăm tôi. Email có kèm theo một nhạc phẩm mà tôi chưa nghe qua lần nào… lại do chính người bạn này trình bày. Nhạc đã hay mà giọng hát cũng hay nữa nên tôi thuộc bản nhạc thật nhanh. Bản nhạc có tựa: “Biết Bao Giờ Trở Lại” của nhạc sĩ tài hoa tên Ngô Thụy Miên. Nhạc phẩm này nhập ngay vô tim tôi có lẽ cũng vì đúng tâm trạng của tôi. Tôi đã đi khỏi quê hương sau năm năm chung sống dưới chế độ của loài… Tôi vẫn đi mãi đi mãi biết bao giờ trở lại… Việt Nam.

Tôi vừa bước đi vừa hát nho nhỏ bản tình ca mới biết lần đầu: “Tôi đã đi, tôi vẫn đi mãi biết bao giờ trở lại…” Mới hát được mấy chữ thì, tôi nghe một tiếng súng nổ chát chúa từ phía sau lưng. Nhanh như cắt, tôi quay người nhìn lại phía sau thật nhanh. Giữa đêm khuya im vắng, tiếng súng vang lên chát chúa làm cho hai cái lỗ tai tôi bị lùng bùng và trái tim đập mạnh thình thịch đến gần như muốn văng khỏi lồng ngực. Tôi bị điếng cả người vì không ngờ sự việc “động trời” như vậy lại xảy ra ngay trong ca trực đêm của tôi. Tôi nghe tiếng hét rất lớn. Tiếng hét của phái nữ vang lên ngay sau tiếng súng trong phòng 401 dội ra. “Phòng 401 có án mạng.” Nghĩ vậy nên tôi lập tức… ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh xuống quầy tiếp tân bằng cầu thang bộ chứ không thể chờ thang máy. Cái thang máy hiện có người đang sử dụng. Vừa đến quầy tiếp tân tôi vội vàng cầm ống phôn lên và phôn ngay cho ông Thanh Bình, ông chủ khách sạn Thanh Bình. Vì vừa sợ vừa mệt nên tôi nói không được trôi chảy, không được liền lạc:

“Thưa ông, xin… xin ông đến… đến mau… vì tôi… tôi vừa nghe một tiếng súng. Tiếng súng…  nổ lớn lắm. Tiếng súng phát ra từ… từ trong phòng 401…”

Tiếng ông Thanh Bình hỏi không có vẻ gì là lo lắng:

“Anh bình tĩnh và nói lại rõ ràng cho tôi nghe xem nào. Anh nói có tiếng súng à? Tiếng súng ở đâu?”

“Thưa ông… tiếng súng… tiếng súng từ trong phòng 401… phát ra.”

“Anh có chắc tiếng súng từ trong phòng 401 không?”

“Thưa ông, tôi… tôi nghe rõ ràng tiếng súng… và tiếng hét lớn từ phòng 401.”

“Anh ở đâu mà nghe tiếng súng nổ tận trên lầu bốn?”

Lúc này tôi cố lấy lại sự bình tĩnh vì nếu cứ nói lắp bắp sợ ông chủ của tôi không hiểu thì còn nguy hiểm hơn. Tôi nói chậm và rõ ràng:

“Thưa ông, tôi vừa hướng dẫn một người khách mới lên nhận phòng trên lầu bốn. Khi tôi đang trên đường đi đến thang máy để xuống lại quầy tiếp tân thì nghe một tiếng nổ, đúng là tiếng súng phát ra từ phòng 401.”

“Anh lên xem tình hình mấy phòng gần đó bây giờ ra sao rồi cho tôi biết ngay nhé.”

Tôi dạ một tiếng và liền… ba chân bốn cẳng chạy bộ lên lầu bốn vì thang máy  vẫn có người đang sử dụng. Lên tới lầu bốn tôi vừa quan sát vừa thở hổn hển gần như bị đứt hơi. Tôi cố hít vô thở ra vài cái rồi mới điện cho ông Thành Bình:

“Thưa ông, tuy tiếng súng nổ rất lớn nhưng hiện tại không thấy một người khách nào ra khỏi phòng, kể cả vị khách vừa mới nhận phòng. Tất cả các phòng vẫn đóng cửa… có vẻ yên lặng. Tôi nghĩ… Tôi cũng không hiểu tại sao nữa.”

“Hồi nãy điện thoại của anh đâu mà không phôn ngay cho tôi?”

“Dạ… tôi quên cầm theo.”

“Thôi được rồi, tôi sẽ đến ngay, nhưng anh nhớ là đừng báo cho cảnh sát hay nói cho bất cứ người nào biết vì… cũng chưa chắc chắn lắm, anh hiểu không?”

“Dạ thưa ông chủ, tôi hiểu.”

Tôi nhìn phòng 401. Cửa phòng vẫn đóng kín.

Tôi làm việc ở đây vừa được đúng một tuần. Công việc của tôi bắt đầu từ mười giờ đêm đến sáu giờ sáng và sẽ không thay đổi cho đến khi nào tôi không muốn làm ở đây nữa. Làm trực đêm thì xem ra tôi sẽ bị mất toi cả nửa ngày trời kể từ khi mặt trời lên cho đến khi mặt trời đứng bóng. Nhưng, công việc này sẽ giúp tôi đủ trang trải những thứ cần thiết trong cuộc sống hằng ngày.

Đây là khách sạn cũ loại ba sao. Mấy năm trước nơi đây đã từng là khách sạn đẹp và rất đông khách của thành phố Amsterdam... trước khi ông Thanh Bình chính thức làm chủ cách nay hơn một năm. Khách sạn có bốn tầng với ba mươi hai phòng và, mỗi phòng đều có ban công rộng rãi. Ông Thanh Bình là người Việt Nam đầu tiên và duy nhất làm chủ một khách sạn ở vùng đất thấp hơn mặt biển này. Ông đã lấy chữ lót và tên của ông để đặt cho khách sạn. Nhân viên làm việc ở đây nói cho tôi biết là, ông Thanh Bình muốn sửa sang lại để nâng khách sạn lên thành bốn sao nhưng chưa làm được. Tại sao chưa làm được với một người có thừa khả năng tài chánh như ông Thanh Bình, thì không một ai biết.

Ba mươi lăm phút sau, ông Thanh Bình, chủ khách sạn ba sao Thanh Bình tọa lạc cách trung tâm thành phố Amsterdam ba cây số, đang từ ngoài cửa đi vô. Tôi đã chuẩn bị sẵn chìa khóa phụ phòng số 401 và đưa cho ông. Ông Thanh Bình nhận chìa khóa và, thay vì ông đi thẳng lên lầu thì ông lại đi đến quầy rượu.

Ông tỏ ra bình thản trước sự việc mà tôi cho là quan trọng nên tôi không thấy vui. Sau khi uống cạn ly rượu mạnh, ông đi đến thang máy và lên lầu nhưng ông cũng không có một lời hay một mệnh lệnh nào cho tôi. Có nghĩa là tôi phải ngồi lại tại chỗ thay vì phải đi cùng ông.

Hai mươi phút sau, ông Thanh Bình từ trong thang máy bước ra rồi đi đến đưa cho tôi cái chìa khóa phụ của phòng số 401. Ông nhìn tôi với vẻ không hài lòng. Ông nói:

“Lần sau anh nhớ bình tĩnh và kỹ lưỡng một chút trước khi phôn cho tôi nhé.”

Trong khi nói thì mắt của ông nhìn về chỗ máng những chiếc chìa khóa phòng treo ngay phía sau tôi. Ông bước nhanh ra xe của ông đang đậu trước cửa khách sạn với vẻ hậm hực. Tôi quay đầu lại phía sau để nhìn đến chỗ máng những chiếc chìa khóa phòng, thì… Ô kìa ! chiếc chìa khóa phòng số 401 đang máng ngay chỗ của nó, vậy thì... Tôi nhìn vô sổ ghi tên khách mướn phòng. Phòng số 401 người mướn phòng là phụ nữ; là người Hòa Lan tên Annemiek Jansen. Nhưng, hiện giờ chìa khóa đang máng ở chỗ máng các chìa khóa thì có nghĩa là cô không có mặt trong phòng. Vậy thì tiếng súng nổ… Tôi không thể nhầm lẫn được bởi tôi vẫn luôn tỉnh táo và tai tôi rất thính. Dù sao thì tôi vẫn phải chấp nhận sự việc vì ông Thanh Bình đã đi kiểm soát và đã xác nhận. Tôi không hiểu tại sao, nhưng tôi tin có tiếng súng.

Bây giờ đã là ba giờ hai mươi hai phút sáng. Tôi hy vọng đến sáu giờ sáng, trước khi tôi ra về, tôi sẽ biết mặt cô Annemiek Jansen, nếu cô đi chơi hay đi đâu đó về kịp trước khi tôi bàn giao công việc cho người khác.

Một đêm làm việc của tôi đã trôi qua một cách không có gì là tốt đẹp cho tôi.

Tôi bàn giao công việc cho người mới đến mà không nói về chuyện xảy ra trong đêm. Cô khách mướn phòng 401 tên Annemiek Jansen vẫn chưa về.

***

Tôi có mặt trước mười phút để nhận phiên trực đêm. Chị Hảo, người phụ nữ Việt Nam rất dễ thương bàn giao quyển sổ ghi tên khách mướn phòng cho tôi. Không hiểu sao ngay lúc đó tự nhiên mắt của tôi hướng nhìn đến chỗ máng những chiếc chìa khóa phòng ngủ để xem chìa khóa phòng số 401 có máng ở đó hay không. Chìa khóa phòng 401 đang máng ở đó. Tôi liền nhìn vô sổ ghi tên khách thì thấy người mướn phòng số 401 đã trả phòng lúc mười giờ sáng nay. Như vậy là cô Annemiek Jansen đã về khách sạn sau sáu giờ sáng và sau đó đã trả phòng. Về tiếng súng mà tôi đã nghe được thì tôi... vẫn không hiểu được. Nhưng, chắc chắn tôi đã nghe rõ mười mươi.

Tôi pha ly cà phê rồi đến ngồi trước máy computer. Trực đêm một mình tôi cảm thấy cô đơn nên tôi thường đọc tin tức trong nước Việt Nam như là cách để quên thời gian. Đọc tin trong nước tôi chỉ đọc mục ‘vụ án’ thôi. Các mục về chính trị xã hội tôi cho là không thật. Bất cứ quốc gia nào mà không có các thành phần đối lập thì… đừng tin những gì nhà cầm quyền đó nói. Người Việt Nam trong nước bây giờ xem chuyện giết người như là chuyện bình thường. Họ giết nhau nhiều khi chỉ vì một chuyện cỏn con mà, nếu người dân không bị nhà cầm quyền nhồi nhét những thù hận dân tộc thì không bao giờ họ có thể nhẫn tâm cướp đi mạng sống của người khác một cách dễ dàng như giết một con gà con vịt.

Đồng hồ gõ một tiếng báo cho tôi biết là ngày mới đã qua được một giờ. Tôi đang chăm chú nhìn vào màn hình, thì, cánh cửa chính của khách sạn từ từ mở ra và một người phụ nữ từ ngoài đi vô. Người phụ nữ Tây phương với dáng vóc cao ráo và tuổi của cô tôi đoán chỉ độ khoảng mười chín hai mươi tuổi thôi. Người khách này tôi chưa thấy qua. Có lẽ vì cô này uống nhiều rượu quá… nhưng cũng có thể vì thời tiết bên ngoài quá lạnh nên gương mặt của cô trắng bệch và nhợt nhạt như người bị bệnh nặng. Khuôn mặt của cô gầy và thanh tú nhưng có lẽ cô đang bị lo lắng hay buồn phiền điều gì nên vì vậy cô không nhìn tôi mà chỉ nhìn xuống nền gạch. Chẳng hiểu sao khi nhìn cô… tôi như bị một sự sợ hãi xâm chiếm toàn thân làm như có một luồng khí lạnh chạy dọc theo xương sống và hai chân tôi bị run. Gương mặt của cô nhợt nhạt nhìn như mặt của xác chết. Tôi vốn rất sợ ma. Tôi hoàn toàn tin trên cõi đời này có ma vì tôi đã thấy rồi. “Tôi thấy ma khi tôi khoảng sáu bảy tuổi. Một buổi tối năm xa xưa đó tôi đang ngồi học bài trong căn nhà đóng kín cửa. Lúc đó ba má tôi ngồi trước nhà nói chuyện nhưng sợ làm ồn tôi nên đã đóng cánh cửa trước lại. Đang chăm chú học bài, bỗng tôi ngẩng mặt lên vì nhìn thấy trên vách tường bóng một đứa nhỏ nửa thân từ nhà bếp di chuyển lên đến chỗ tôi ngồi rồi biến mất. Tôi hốt hoảng đẩy cửa ra định… chạy thì nhìn thấy ba má tôi đang ngồi nói chuyện. Và, thế là tôi liền ngồi xuống cạnh ba má tôi và nói là mệt và buồn ngủ quá.”

Tôi cố đứng lên nhưng hai chân của tôi đang run quá. Tôi chờ đợi người phụ nữ sẽ đến nói số phòng để tôi đưa chìa khóa. Nhưng, người phụ nữ vẫn đi thẳng đến thang máy. Và, khi còn cách khoảng độ một thước thì cánh cửa thang máy đã tự động mở ra như thể cái thang máy có cài đặt hệ thống nhận diện được gương mặt của người khách vậy. Sự việc người phụ nữ không đến lấy chìa khóa là điều không thể hiểu được. Điều lệ của khách sạn bắt buộc khách mướn phòng khi rời khỏi khách sạn đều phải gởi lại chìa khóa vì sự an toàn của khách sạn và cũng là của khách mướn phòng. Còn cái cửa thang máy đã tự động mở ra nữa chứ. Nó làm cho tôi sửng sốt đến độ miệng cứ há lớn mà chẳng thốt ra được một lời nào. Rồi, như cái máy, tôi quay đầu thật nhanh ra phía sau để nhìn đến chỗ máng chiếc chìa khóa phòng số 401. Chìa khóa phòng số 401 khi tôi đến trực thì rõ ràng đang máng ở đó, nhưng, bây giờ nó đã biến đi đâu mất tiêu rồi. Tôi nhìn vô sổ ghi tên khách mướn phòng thì thấy tên Annemiek Jansen nằm trong sổ và ghi mướn phòng lúc hai mươi ba giờ, tức là trong giờ trực của tôi. Tôi cố gắng làm một hành động để chứng tỏ mình còn tỉnh táo bằng cách … gãi đầu và giựt mạnh tóc. Chẳng lẽ nào tôi đã ghi tên khách mà lại quên sao? Không bao giờ có chuyện đó được. Tôi nhìn về hướng thang máy và thấy đèn báo thang máy ngừng ở lầu bốn. Tự nhiên sự can đảm trong con người tôi bừng lên, và thế là tôi tức tốc… ba chân bốn cẳng chạy như bay lên lầu bốn với ý định xem có phải cô gái vô phòng 401 không. Từ chỗ cầu thang bộ, tôi nhìn thấy cánh cửa phòng 401 ở cuối dãy đang mở he hé. Tôi bước những bước đi bằng đầu mũi giầy để khỏi gây tiếng động, mặc dầu lối đi có trải thảm dầy. Nếu ngay bây giờ có người khách nào bất ngờ mở cửa ra sẽ tưởng tôi là người gian. Tôi đến trước cửa phòng 401 và nhìn vô bên trong. Trên cái giường đôi, cô Annemiek Jansen đang nằm ngửa với cánh tay phải gác đè lên hai mắt. Tôi đứng nhìn cô một thoáng rồi quay người đi đến thang máy. Cách cái thang máy một quãng độ ba thước, tôi nghe một tiếng nổ chát chúa vang lên từ trong phòng 401 vọng ra. Tôi vội vàng quay người lại và chạy thật nhanh đến phòng 401, đồng thời trong cái đầu của tôi hiện ra hình ảnh cô Annemiek Jansen đang nằm ngửa và máu từ trong đầu của cô đang phọt ra có vòi. Nhưng, cánh cửa phòng 401 đã khóa chặt rồi nên tôi lại chạy nhanh đến thang máy để trở xuống quầy tiếp tân. Tôi định mở tủ sắt lấy chìa khóa phụ của phòng 401 thì… Trời ơi! Chìa khóa phòng 401 đang máng ngay chỗ của nó. Không còn kịp suy tính phải trái gì nữa, tôi chụp đại cái chìa khóa rồi chạy nhanh đến thang máy và bấm lên lầu bốn. Tôi vội vàng mở cửa phòng 401 ra để rồi… đứng ngớ người một lúc khá lâu vì trong phòng… trống trơn. Khăn trải giường thẳng tắp không một dấu nhăn chứng tỏ không có người vừa nằm trên đó. Tôi quay người cái rẹt và lại ba chân bốn cẳng chạy như bay xuống quầy tiếp tân đến quên cả sử dụng thang máy. Tôi rút khăn tay ra lau trán. Hít một hơi dài. Tôi cầm ống phôn lên gọi cho ông Thanh Bình:

Ông Thanh Bình hỏi với giọng ngái ngủ và giễu cợt:

“Lại có tiếng súng trong phòng 401 nữa phải không?”

‘Thưa ông, đúng như vậy và xin ông đến…”

“Chìa khóa phòng 401 còn máng ở chỗ của những chiếc chìa khóa không?”’

“Thưa ông…”

Tôi cầm cái chìa khóa phòng 401 đưa lên trước mặt định nói tiếp thì cửa thang máy đã tự động mở ra. Một luồng gió lạnh buốt từ trong thang máy thổi thẳng vô mặt vô người làm cho tôi bị lạnh đến run lên lập cập. Tôi nghe rõ tiếng chân bước nhưng không thấy người. Tiếng chân… hình như ngừng ngay chỗ tôi độ vài ba giây rồi lại bước đi tiếp về hướng cửa chính của khách sạn. Tôi sợ quá. Hai con mắt của tôi bỗng hoa lên đến không còn nhìn thấy vật gì trước mặt nữa. Tôi quỵ ngay xuống nền gạch và bất tỉnh.

***

Hôm nay là đã bốn ngày tôi được phép nghỉ làm vì đầu của tôi bị đau do căng thẳng quá mức. Bác sĩ nói tôi cần phải nghỉ ngơi ít ra là một tuần. Tôi vừa đến nói chuyện với ông chủ nhà hàng Prinsen tọa lạc trên  đường Prinsengracht Amsterdam. Nhà hàng chỉ có bảy cái bàn thôi, nhưng, ai muốn ăn ở đây phải hẹn trước một ngày mới có chỗ. Nhà hàng Prinsen nổi tiếng với những món ăn tuyệt ngon mà giả cả lại rất phải chăng. Cách nhà hàng Prinsen khoảng gần hai trăm thước là căn nhà mà cô Anne Frank cùng gia đình từng ẩn trốn bọn mật vụ Gestapo của Đức Quốc Xã. Cô Anne Frank rất nổi tiếng với những trang nhật ký viết trong thời thế chiến thứ hai khi cô cùng gia đình trốn trong căn nhà đó. Tôi được ông chủ nhà hàng hứa giúp cho một công việc phụ bếp và lương cũng gần tương đương với lương mà ông Thanh Bình trả cho tôi. Nhưng, tôi sẽ không bị làm ban đêm.

Ra khỏi nhà hàng Prinsen tôi liền đi bộ đến trung tâm thành phố. Bỗng gương mặt gầy và thanh tú cùng mái tóc dài màu vàng với hình dáng của cô Annemiek Jansen lại hiện ra trong cái đầu của tôi. Tôi vừa bước vừa nghĩ về cô cùng những hiện tượng kỳ quái mà tôi quả quyết tiếng súng trong phòng 401 trên lầu bốn là hoàn toàn có thật. Càng nghĩ về cô Annemiek Jansen tôi lại càng sợ hơn. Ngay lúc đó ông Thành Bình phôn cho tôi để hỏi thăm về sức khỏe làm cho tôi quyết định xin gặp ông Thanh Bình vào ngày mai. Nhưng, ông hẹn tôi ngay tối nay tại khách sạn. Như vậy cũng hay. Tôi sẽ xin nghỉ làm với lý do là vì trực đêm một mình tôi cảm thấy không an toàn. Ông Thanh Bình hẹn tôi khoảng hai mươi ba giờ tại khách sạn vì ông đang ăn uống với vài người bạn. Tôi lên chuyến xe bus chạy ra khu phố Tàu. Tôi muốn ăn tô mì sá síu rồi sau đó sẽ đi bộ đến khách sạn.

Tôi đang đứng dưới thân cây có tàng lá rộng và nhìn về khách sạn. Nếu không có chuyện quái lạ xảy ra với tôi thì giờ này tôi vừa nhận ca trực. Bây giờ là hai mươi hai giờ mười lăm phút, còn bốn mươi lăm phút nữa ông Thanh Bình mới đến. Tôi vừa định bước để đi đến khách sạn ngồi chờ ông, thì, rõ ràng cô gái có gương mặt gầy và thanh tú mà tôi tin đó là cô Annemiek Jansen đang đi với một người đàn ông đến khách sạn Thanh Bình. Dáng người phụ nữ đó không làm sao tôi lầm được với người khác. Cô bước đi nhưng như bị người đàn ông ép buộc vì tôi thấy thái độ của cô có vẻ vùng vằng chứ không được tự nhiên.

Chờ cho hai người vô hẳn trong khách sạn, tôi đi thật nhanh đến và đẩy cửa bước vô bên trong. Người trực tại quầy tiếp tân đi đâu rồi nên không có mặt. Tôi nhìn lên chỗ máng chìa khóa thì chìa khóa phòng 401 không có. Tôi nhìn đến cầu thang máy thì thấy thang máy đang di chuyển và rồi ngừng lại tại lầu bốn. Tôi lại… ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh lên lầu bốn bằng thang bộ với mong muốn được nhìn thấy tận mắt người đàn ông sẽ làm gì với cô Annemiek Jansen mà xem ra cô không muốn đi mà như bị bắt buộc.

Tôi vừa lên đến lầu bốn thì lại nghe từ trong phòng 401 phát ra một tiếng nổ. Cánh cửa phòng 401 chỉ khép hờ nên tôi bước đi như chạy đến và nhìn vô trong phòng. Toàn thân tôi lạnh ngắt và run lên khi chứng kiến người đàn ông đang kéo cái xác của cô Annemiek Jansen đáng thương đến bên bức tường phía bên phải giuờng ngủ. Hắn kéo cái tủ quần áo chệch sang bên, và, phía sau tủ quần áo hiện ra một khoảng trống. Hắn vội vàng nhét cái xác cô Annemiek Jansen đáng thương vô khoảng trống đó rồi đẩy cái tủ lại vị trí cũ. Tôi đưa tay nhìn đồng hồ. Hai mươi ba giờ mười phút. Tôi đi nhanh đến trước phòng 407 và đứng đó gọi cho ông Thanh Bình vì tôi đoán ông đang ngồi nơi phòng khách. Tôi cố nói thật nhỏ:

“Xin ông chủ lên ngay lầu bốn vì có người đàn ông vừa sát hại cô gái. Hắn đang còn trong phòng…”

Ông Thanh Bình ngắt ngang và với giọng nói gay gắt:

“Phòng nào? Phòng… 401… nữa à?”

“Dạ, đúng vậy, xin ông lên ngay.”

Ông Thanh Bình nói như ra lệnh:

“Anh xuống đây gặp tôi ngay bây giờ.”

Tôi nói cách quả quyết:

“Thưa ông, tôi không thể rời khỏi nơi đây được. Nếu tôi đi xuống dưới đó thì tên sát nhân sẽ thoát ra khỏi phòng và rồi chúng ta sẽ không thể biết kẻ giết người là ai. Xin ông hãy tin tôi một lần này và lên đây gấp với tôi, nhanh lên đi ông chủ.”

Ông Thanh Bình cúp máy. Tôi nghĩ ông sẽ lên vì lời khẩn nài của tôi.

Đứng trước phòng 407,  tôi nhìn về cửa phòng 401. Tôi lo sợ là nếu ngay bây giờ tên sát nhân đi ra tôi sẽ không biết phải làm sao. Nhưng, thật may là hắn không đi ra ngoài cho đến khi ông Thanh Bình đi đến bên cạnh tôi. Tôi kể cho ông nghe về những gì tôi đã chứng kiến. Tôi đề nghị ông hãy báo cho cảnh sát biết để cùng đi vô phòng vì tôi lo sợ tên sát nhân có vũ khí. Ông Thanh Bình không nói một tiếng nào mà đi thật nhanh đến phòng 401. Tôi phải vội vàng bước theo sau ông như cái bóng. Đến trước phòng 401, ông Thanh Bình đẩy nhẹ cánh cửa rồi bước vô bên trong và bật đèn sáng choang. Trước mắt tôi, trong phòng hoàn toàn không có một chút gì gọi là bị xáo trộn. Mọi vật vẫn ngay ngắn và khăn trải giường vẫn thẳng tắp. Ông Thanh Bình tức giận đến run cả người:

“Tại sao anh lại có thể dựng ra một câu chuyện hoang tưởng như vậy với tôi để làm gì?”

“Thưa ông chủ, tôi nghĩ là…”

“Anh còn nghĩ gì được nữa chứ. Bác sĩ đã nói cái đầu của anh bị hư rồi. Tôi quyết định cho anh nghỉ việc kể từ hôm nay. Trưa ngày mai anh đến đây tôi thanh toán tiền lương cho anh.”

“Nhưng… Ông chủ ơi. Ông chủ hãy suy nghĩ lại đi. Chẳng lẽ tôi lại dựng ra câu chuyện như vậy được sao ông chủ?”

“Vậy anh muốn gì?”

“Ông… Tôi muốn ông giúp tôi đẩy cái tủ qua một bên xem sao. Nếu quả thật sau cái tủ này không có gì thì tôi sẽ rời khỏi nơi đây ngay lập tức.”

Ông Thanh Bình nhìn tôi vẻ hậm hực nhưng ông cũng phụ tôi đẩy cái tủ qua một bên. Đúng như những gì tôi đã chứng kiến lúc nãy. Bức tuờng phía sau cái tủ trông rất bình thường, nhưng, khi tôi đập mạnh vô đó bằng cái đế giầy của tôi thì nghe như bên trong bị rỗng. Cùng một bức tường mà xa hơn một chút lại phát ra tiếng động khác. Tôi nói cách quả quyết:

“Thưa ông, tôi nghĩ bên trong bức tường này có điều gì bí ẩn đã xảy ra mà người bị hại muốn cho tôi biết nên đã… cho tôi thấy cô gái… cô Anne… cô gái và tiếng súng.”

Bây giờ thì ông Thanh Bình đã tỏ ra lo lắng thật sự. Ông nhìn bức tuờng trân trân một lúc rồi gật gật cái đầu ra điều ông đã thấy tôi nói có lý. Ông nắm ngay khuỷu tay của tôi cách thân mật và kéo tôi đi ra khỏi phòng. Ông bước đi thật nhanh như chạy. Ông vừa thở hổn hển vừa nói:

“Cảnh sát phải được báo trước để chứng kiến khi bức tường bị đập.”

***

“Kính chào ông.

Theo sự tính toán của tôi, người tìm và cầm được lá thư này phải là ông. Ông chủ thứ hai của khách sạn Pacifique. Trước hết xin ông đừng oán giận tôi vì sao tôi lại giết một cô gái trẻ và giấu lại đây rồi sang khách sạn lại cho ông. Đó là cả một câu chuyện buồn mà tôi đã.. chẳng đặng đừng phải làm thôi ông ạ.

Bây giờ là câu chuyện thật một trăm phần một trăm mà tôi rất hãnh diện nói ra cho ông biết. Tôi hãnh diện vì tôi chính là kẻ giết người rất hoàn hảo mà cảnh sát sẽ không bao giờ tìm ra được thủ phạm… ngoài ông.

Tôi tên là Robert Pierre, là người Pháp, là người đã dựng lên Pacifique hotel và kinh doanh phát đạt trong nhiều năm. Tôi mới sáu mươi tuổi nhưng mọi người nói tôi vẫn còn khá trẻ vì thân hình tôi cao lớn và săn chắc. Tôi trông còn khá trẻ có lẽ cũng vì tôi chơi thể thao thường xuyên và ăn mặc trẻ trung; thường là với quần jean và áo sơ mi dài tay. Trước khi tôi đến vùng đất thấp này để kinh doanh khách sạn, tôi là y tá trong một bệnh viện lớn ngay tại thủ đô Paris. Với cặp kính cận thị trên gương mặt thông minh nên mọi người thường nghĩ tôi là tay tài phiệt. Tôi rất được phái nữ chú ý đến nên bà vợ của tôi hay ghen bóng ghen gió. Một điều thật dễ hiểu là vì bà lớn hơn tôi đến ba tuổi và đang mang bệnh đau tim. Một căn bệnh có thể “đi” bất cứ lúc nào. Cũng vì vậy mà bà muốn tôi lúc nào cũng ở bên bà nên bà muốn tôi về lại Pháp mua nông trại chăn nuôi gia súc. Để cho bà khỏi tủi thân, tôi thường tỏ ra yêu mến bà nên mỗi khi ra khỏi nhà tôi không bao giờ quên đặt lên môi bà một nụ hôn nồng cháy. Dĩ nhiên bà cũng hiểu - cũng cảm nhận - là tôi đang đóng kịch với bà. Bà là người có giác quan thứ sáu rất mạnh mẽ nên chỉ một hành động nhỏ của tôi thôi là bà có linh cảm tôi đang có người tình. Đúng là tôi đang có một người tình bé nhỏ về thể xác lẫn tuổi đời. Đó là “con mèo nhỏ” của tôi. Để hóa giải sự nghi ngờ của bà, tôi đã cho “con mèo nhỏ” của tôi tên Annemiek Jansen nhỏ hơn tôi đến bốn mươi tuổi vô ở hẳn trong khách sạn để mỗi khi bà muốn tìm tôi thì tôi luôn luôn có mặt.

Như thường lệ, mỗi ngày đúng mười giờ sáng tôi sẽ từ nhà đi bộ đến khách sạn làm việc. Một hôm trên đường đến đây, tôi cảm thấy khó chịu trong người nên quyết định đến gặp viên bác sĩ. Và, bác sĩ cho biết tôi bị ung thư.

Thật là khốn nạn cho cái thân tôi biết dường nào. Trong lúc bối rối tôi đã quá ngu dại nói thật hết mọi chuyện cho ‘con mèo nhỏ” của tôi biết. Và, thế là cô ấy nhất quyết bắt buộc tôi phải chuyển giao khách sạn lại cho cô ấy. Tôi đã khổ sở biết bao ngày đêm để giải bày cặn kẽ mọi khó khăn nếu như bà vợ tôi biết chuyện, nhưng, cô ấy nhất quyết không chịu nghe. Để giải quyết mọi rắc rối sẽ xảy đến, tôi đã bắn “con mèo nhỏ” của tôi một viên vào đầu bằng cây súng có hãm thanh. Chỉ tốn một viên đạn thôi, và, tôi đã vui sướng đến có thể… điên lên được vì xem như tôi đã lấy ra được một khúc xương lớn đang nằm ngay trong yết hầu của tôi. Để giải quyết cái xác tham lam và tàn nhẫn kia, tôi đã từng ngày, từng ngày… từng ngày, một mình phá cái bức tường phía sau cái tủ đựng quần áo được nối liền với phòng tắm. Trong ba mươi hai cái phòng tắm của khách sạn, chỉ có cái phòng tắm phòng 401 là có một đoạn bị dầy hơn  bốn mươi phân và cao lên đến trần nhà; đủ để cho “con mèo nhỏ” tham lam của tôi đứng trong đó đến… muôn đời.

Từ khi “con mèo nhỏ” của tôi “đứng” trong phòng 401, thì sự kinh doanh của tôi cũng bắt đầu sa sút. Qua sự môi giới của những người bạn, một người đàn ông Việt Nam thành công trong công việc buôn bán thực phẩm Á Đông tại Pháp muốn mua khách sạn của tôi , nhưng, ông ấy không đủ tiền. Để giúp ông ấy, tôi đã đứng tên bảo đảm với ngân hàng, cùng một điều kiện với ông ta là, ông sẽ không được xây cất hoặc sửa chữa khách sạn trong vòng mười năm. Tôi viện lý do là muốn trở lại đây nhiều lần nữa để nhìn lại “đứa con cưng” đã giúp tôi trong nhiều năm, nhưng, tôi muốn “đứa con cưng” vẫn phải với hình hài nguyên vẹn như ngày nào. Điều kiện đó không có gì trở ngại đối với ông Việt Nam.

Với căn bệnh ung thư giai đoạn cuối thì thời hạn mười năm là đã quá đủ. Khi đó nếu ông Việt Nam có sửa sang lại khách sạn và có khám phá ra cái xác của Annemiek Jansen trong phòng 401 thì tôi đã không còn nữa. Sau đó cái tên Robert Pierre của tôi sẽ nằm trong danh sách những tên giết người hoàn hảo nhất thế giới.

Bây giờ tôi có thể yên tâm bỏ “bức tâm thư” này vô trong túi của “con mèo nhỏ”  và bít bức tường lại. Một tháng nữa mọi thủ tục sang tên sẽ xong, và khi đó bức tường cũng đã khô, còn tôi đang ở Paris, hoặc, cũng có thể ở một nơi nào đó mà tôi chưa thể nào biết trước được.

Rất mong ông Việt Nam, ông chủ thứ hai của khách sạn Pacifique thông cảm và hiểu cho tôi.

Đa tạ.

Robert Pierre”

***

Vụ việc có một cái xác bị chôn trong tường của khách sạn Thanh Bình đã bị đám nhà báo Hòa Lan làm ầm lên cả tháng trời. Ông Robert Pierre, “tên sát nhân hoàn hảo” đã chết sau khi về lại Pháp khoảng bốn tháng. Người vợ của ông vẫn chưa “đi” nhưng đã bị rối loạn thần kinh.

Sau vụ việc xảy ra trong khách sạn Thanh Bình, ông Thanh Bình đã xem tôi như là người em ruột của ông. Trước khi từ giã ông để đi làm phụ bếp, ông nắm tay tôi nói cách rất thân mật:

“Trong “bức tâm thư” ông Robert Pierre viết, “Khi đó nếu ông Việt Nam có sửa sang lại khách sạn và có khám phá ra cái xác của Annemiek Jansen trong phòng…”, đó là ông ấy nói về chú chứ không phải tôi. Chú là người đã khám phá ra cái xác chết, chú là người giúp tôi rất đắc lực. Khách sạn này rất cần chú nên tôi vẫn trả lương cho chú hàng tháng, mặc dù chú đi làm phụ bếp cho người ta. Tôi tha thiết xin chú một điều, khi nào khách sạn này sửa xong, xin chú trở về giúp tôi trong công việc quản lý. Chú nhé.”

Tôi gật đầu và bắt tay từ giã ông Thanh Bình. Tôi hứa tôi sẽ trở lại ngay tức khắc khi nào khách sạn tái khai trương.

Tôi đang nhớ Saigon, nhớ Việt Nam để rồi tự hỏi: “Không biết bao giờ mình trở lại nơi đó… có khi cũng là vĩnh viễn không chừng.” Tôi vừa đi vừa hát nho nhỏ: “Tôi đã đi, tôi vẫn đi mãi biết bao giờ trở lại…” Tiếng kèn xe vang lên inh ỏi ngắt ngang lời hát chỉ vì tôi định băng qua đường không đúng chỗ dành cho người đi bộ.

.

Topa (Hòa Lan)

 

Direct link: http://www.caidinh.com/trangluu1/vanhocnghethuat/van/tiengsunggiuadem.htm


Cái Đình - 2021